Xin
chào tất cả các bạn đang lắng nghe chuyên mục truyện ngắn của đài phát thanh
chính thức trường THPT CNH. Mình là , rất vui được kể cho các bạn nghe câu
chuyện kì này. Trong cuộc sống của chúng ta, có rất nhiều điều bất ngờ, không
phải lúc nào cũng dễ dàng đoán biết. Chính điều đó làm nên sự thú vị của cuộc
đời, và mỗi chúng ta đều đang trên hành trình phiêu lưu đầy kịch tính. Sau khi
nghe xong câu chuyện kì này, hẳn các bạn sẽ hiểu rõ hơn những điều tôi nói.
Thôi, không dài dòng nữa, chúng ta bắt đầu nào !!!
" Mong muốn được người khác quan sát, cân nhắc, đánh
giá, ca ngợi, yêu thương và khâm phục là một trong những khuynh hướng
sớm nhất và mãnh liệt nhất được phát hiện ra trong trái tim con người.
A
desire to be observed, considered, esteemed, praised, beloved, and
admired by his fellows is one of the earliest as well as the keenest
dispositions discovered in the heart of man. "
John Adams
Truyện ngắn: Lửng Lơ
Thực hiện: Nhật Linh, Hương Giang, Hoàng Việt, Đình Thành
Lửng lơ
Tôi nhớ như in những ngày đó...
Ngoại ô thanh vắng. Trưa nắng. Chẳng có tiếng
xào xạc của gió, không có tiếng ồn ã của ô tô xe máy, chỉ có âm thanh của chợ
trưa. Ngoại ô mà, chợ trưa cũng thưa người. Nóng, mệt, ngột ngạt. Cứ ở đó rồi
bạn sẽ cảm nhận được. Không khí oi bức, ngột ngạt như đè lên vai những người
dân nơi đây. Chắc cũng tại khi ấy tâm trạng tôi không tốt. Tôi vừa bỏ đi. Bỏ đi
khỏi một nơi thân thuộc, một nơi giàu kỉ niệm. Nhưng không hẳn là kỉ niệm vui.
Vòng vo mãi, nói đơn giản thì tôi vừa bỏ nhà đi. Ờ, bỏ nhà đi. Nhẹ như không.
Sẽ có nhiều bạn trách tôi tại sao rời bỏ tổ ấm của mình mà đi như thế? Nếu đó
là tổ ấm, tôi nghĩ mình sẽ không bỏ đi. Ngồi mãi trên vỉa hè thế này cũng không
được, tôi xách balô lên, bước đi. Đi đâu? Tôi đã lên kế hoạch cho mình. Vừa mới
vài phút trước. Đang nghỉ hè mà, tôi sẽ đi xa. Như một cuộc dạo chơi, hay một
trò chạy trốn.
Tôi- 16 tuổi- đi xa, một mình. Điểm đến ưa
thích của tôi trong mùa hè này, không phải là biển nữa, là núi, là Sa Pa. Sa Pa
tôi từng mường tượng, như một khu vườn ôn đới xinh xắn lơ lửng giữa trần gian
với chốn tiên cảnh. Tôi đặt chân xuống Lào Cai. Bố gọi điện:
_Con
đang ở đâu? Sao không về nhà?
_Con đang...không ở Hà Nội
_Sao cơ? Về nhà ngay! Bố sẽ bảo mẹ đên đón
con, con đang ở đâu?- Bố rất sốt sắng
_Con...bố à, con sẽ không nói đâu. Nhưng con
hứa con rất ổn, và nếu không ổn con sẽ liên lạc với bố. Xin bố hãy để con ở lại
đây một thời gian. Con cần suy nghĩ về mọi chuyện
_Con không ở Hà Nội? Con là một cô gái? Và con nghĩ mình sẽ ổn khi đi xa một mình sao? Nghe bố,
về nhà đi, nếu không để bố hay mẹ tới đón con
_Con cần một thời
gian nghỉ ngơi. Bố, bố cho phép con đi mà
_Con sẽ ở lại bao
lâu? Và với ai?
_Hai tuần được
không ạ? Con chỉ một mình thôi
_Con đủ khả năng
sống một mình ở nơi nào đó không?
_Bố hãy để con
thử một lần, con muốn tự mình trải nghiệm
_Thôi được. Nhưng
nếu có chuyện gì, hãy gọi bố mẹ ngay! Con nhớ chưa?
Tôi hào hứng:
_Vâng
Bố dặn dò tôi thêm
một lúc rồi dập máy. Tôi hít nhẹ một hơi. Sa Pa mùa hạ vẫn mát mẻ. Việc đầu
tiên là kiếm nơi ở. Tôi thuê phòng tại một nhà nghỉ giá trung bình. Căn phòng
hơi nhỏ, nhưng không quan trọng, vì cửa sổ rát lớn. Cửa sổ hướng ra phía dãy
núi sừng sững, nơi những bông hoa ban nở trắng như thêu dệt tấm áo hoàn hảo cho
những ông khổng lồ. Tôi chẳng mang gì nhiều trong balô, nhưng tôi không quên
máy ảnh và sổ tay. Tôi của tuổi 16 là thế, mơ mộng, đầy hoài bão, mê nghệ
thuật. Tôi khám phá thế giới bằng tất cả say mê, bằng đôi mắt khát khao háo hức.
Và, tôi không tránh được những nông nổi bốc đồng.
Leo núi. Hít căng
cái không khí càng lên càng đông cứng lạnh lẽo của Sa Pa. Ngồi xuống, chụp ảnh
và thở. Tôi nhìn quanh. Rất nhiều du khách cũng đang hăm hở leo núi như tôi.
Mệt nhưng sảng khoái. Một em bé gầy gò, bộ quần áo rộng thùng như cái bao, tiến
lại gần các du khách chúng tôi, chìa ra những gói kẹo nhỏ mời mua. Không đành
lòng trước ánh mắt khẩn cầu của em, tôi mua một gói, xoa đầu em âu yếm và ngạc
nhiên rằn sao mọi người dửgn dưng vậy. Tôi nghĩ họ thật vô cảm. Leo tiếp, để
tránh ánh nhìn soi mói của họ, chưa hết khó chịu thì một giọng trầm ấm vang
lên:
_Bạn đang nghĩ
mình hành động cao đẹp lắm hả?
Tôi quay lại,
đảo mắt kiếm tìm. Thì ra là một chàng trai trẻ, cũng đeo balô và dôi giày của
cậu ta làm tôi nhận ra ngay đây là dân du lịch chuyên nghiệp. Tôi không đáp,
chỉ nhìn người đó đầy tò mò
_Đừng nhìn tôi như
vậy, Tôi 18 tuổi, nhưng bạn có thể nói tôi không có tuổi cũng được. À, còn về
hành động của bạn, bạn đừng hiểu sai. Giúp đỡ người khác là tốt, nhưng đừng quá
dễ dàng mua đồ của tất cả những ai bạn nghĩ là đáng thương
Tôi lại càng ngạc
nhiên hơn, nhưng vẫn đủ bình tĩnh để đáp lời:
_Chào anh. Em 16
tuổi, và em vẫn không hiểu ý anh là gì?
Chàng trai cười,
đáp nhanh:
_Đi theo tôi một
chút nhé
Tôi cũng không
hiếu sao lúc đó mình tin theo anh và đi. Xuống núi là cả chặng đường dài, chúng
tôi tranh thủ làm quen nhau để quang đường ngắn lại. Anh tự giới thiệu mình tên
Thành, và còn bông đùa:
_Người ta thành
thì phải vững vàng kiên cố một nơi một chỗ, anh đây chỉ thích đi, góc trời nào
cũng đi. Khám phá quê hương xong, vẫn thấy thèm mùi gió tự do phóng túng, bay
nhảy khắp nơi. Nhưng hè nào, anh cũng đến Sa Pa này
_Tại sao ạ?
_Chẳng biết sao-
Anh buông lơi câu nói, rồi lại đùa- Chắc say hoa ban
Anh là sinh viên
rồi, và anh học về kinh tế. Nhưng tôi thấy anh giống con người của du lịch hơn.
Anh có cái phong thái tự tin, thoải mái mà không quá lố, khiến người ta thiện
cảm và tin tưởng. Tôi cũng bắt đầu nói về mình:
_ Em là Ly. Tên
nghe như hoa, người đẹp hơn hoa. Em 16, nhà trên Hà Nội. Và đây là chuyến đi xa
một mình đàu tiên của em
Anh bật cười khi
nghe tôi nói, nhưng cũng sững lại ngạc nhiên:
_Em... đi một mình
sao?
_Vâng. Chắc anh
nghĩ em quá trẻ để đi xa như vậy
_Chỉ là...anh
không nghĩ bố mẹ em đồng ý
Tôi bâng quơ:
_Lúc đầu, em cũng
nghĩ như anh
Anh thấy vậy,
không hỏi nữa. Chúng tôi đến một quả đồi, nơi anh chỉ cho tôi một hàng những
đứa trẻ được phát quần áo và kẹo đi bán, toàn bộ tiền bạc nộp lại cho các bậc
cha mẹ chỉ muốn hưởng thụ. Tôi sững sờ. Cảm giác rất lạ. Như phát hiện ra cổ
tích sẽ không thành hiện thực vậy. Nhưng cũng có cảm giác thích thú của một
trải nghiệm len vào trong tôi, thổi tung cảm giác tan vỡ vừa rồi. Quả là đi để
mở mắt nhìn trời. Còn bao điều tôi chưa biết hết. Thành yên lặng, để tôi tự cảm
nhận, cái cảm giác có gì đó đang thấm vào mình, rất sâu, rất lâu.
Lưng đồi. Gió
lộng. Khác hẳn buổi trưa ngoại ô ngột ngạt hôm nào. Tôi ngồi lặng lẽ. Rồi, nói
rất khẽ, như thở nhẹ:
_Hôm nay em đã học
được một điều là không nên đánh giá mọi vật chỉ từ một góc nhìn
Thành gật. Nhưng
tôi nói tiếp:
_Cơ mà em không
hối hận anh à. Cho đi là niềm vui của em. Em nghĩ mình không lãng phí lòng tốt
như mình tưởng, và không phải lúc nào cũng cần tính toán lòng tốt của mình
Chẳng biết lúc đó
Thành nghĩ gì, nhưng anh nói với tôi:
_Đã có ai nói là
em rất giống giọt nắng chưa? Nếu có rồi, người đó nói đúng đấy, nếu chưa, anh
là người đầu tiên nhé. Em rất giống giọt nắng em à
Tôi cười:
_Giá mà lúc nào em
cũng thế thì tốt quá
_Em nói thế là
sao?
_Anh đừng hỏi nhé
Thế là, hai chúng
tôi lại yên lặng. Người đi lại trên đồi, chẳng ai nhìn đến chúng tôi. Tôi bứt
cỏ, nghịch linh tinh và khe khẽ hát. Thành kéo tay tôi:
_Đứng dậy đi. Em ở
lại Sa Pa bao lâu?
_Hai tuần. Không
ngắn, không dài, chắc cũng không đủ để trải nghiệm. Nhưng thế mới vui
_Em mơ mộng nhỉ
Tôi gật khẽ. Chắc
tại cách nói của tôi. Thành nói sẽ đưa tôi đi hết Sa Pa, những nơi đẹp và cả
những nơi không đẹp
_Quan niệm về nơi
đẹp của anh và của em khác nhau đúng không?- Tôi hỏi, sau khi nghe đề nghị ấy
_Có lẽ vậy. Anh nghĩ thiên nhiên phong cảnh
hữu tình là đẹp. Em thì sao?
_Ừm...khí hậu đẹp, văn hoá có bản sắc, con
người đẹp, cảnh cũng phải đẹp. Nói chung là vẻ đẹp đến từ mọi nơi. Có vẻ không
giống nhau, chắc sẽ khó khăn trong việc xác định điểm đến
_Ít nhất ta vẫn có điểm chung
_ Gì vậy?
_ Sa Pa. Nếu thích khí hậu hay phong cảnh, Đà
Lạt cũng đẹp, lại văn minh hơn nữa
_ Em thích những gì tự nhiên và có nét hoang
sơ như Sa Pa hơn
_Nhìn em cũng có thể suy ra điều đó- Thành
nháy mắt
Tôi hồi đó hả, tóc dài, ngang lưng đấy. Mà dể
xõa, không trang điểm, ít chải đầu. Nhìn rất tự nhiên. Tôi cũng nghĩ mình hợp
với nhưng thứ tự nhiên. Nhưng, chuyến lên Sa Pa này, là để trốn chạy, chứ không
phải để thưởng ngoạn. Mục đích đã thay đổi. Là vì Thành, hay vì điều gì khác?
Giọt sương long lanh trong vắt, không khí dìu
dịu. Nhưng tôi đang bực. Bước qua một đám đánh nhau, tôi thần người ra. Kẻ vừa
đánh người tới tấp đó, chẳng thể nào là người tốt được. Cậu ta trẻ, chắc chỉ
bằng tuổi tôi. Mà đúng vậy thật. Thành đã xông vào can, và chuyến đi ngắm hao
của chúng tôi phải hoãn lại. Tôi nằm dài trên cỏ, mượt và êm mát. Rồi nhận ra
có người tiến đến. Là chàng trai vừa đánh người. Tôi đứng bật dậy, gay gắt:
_Sao cậu có thể đánh người không suy nghĩ vậy
chứ? Người ta chỉ sơ ý thôi mà, có gì ghê gớm đâu. Thậtđúng là không ra gì
_Cậu biết gì mà nói- Tiếng gằn của cậu ta làm
tôi lo sợ- Cậu còn chưa bíet tôi là ai đã vội phán vậy sao?
Tôi hùng hổ:
_Dù là ai thì cậu đánh người giữa chợ như vậy
là không được
_Phán xét tôi ư? Cậu lấy quyền đâu ra vậy? Cậu
có hiểu gì về tôi không? Sao cậu phát ngôn không suy nghĩ mà đòi tôi nghe theo?
Toi tức nghẹn họng:
_Sao cậu bắt tôi phải hiểu cậu?
_Tôi không bắt! Nhưng tôi nghĩ cậu nên suy xét
cẩn thận và chịu trách nhiệm về lời nói của mình- Cậu ta đùng đùng bỏ đi. Tôi
ngồi xuốnng, trút bực tức vào nhxng ngọn cỏ. Rồi, Thành kể với tôi, cậu ta vốn
con nhà nghèo, rất hiếu thảo với cha mẹ và đối tốt với bạn bè, học hành giỏi
giang. Vì người kia nói những điều không hay về gia đình cậu ta nên cậu mới làm
vậy. Tôi hối hận. Sao tôi không hiểu rằng đừng phán xét người khác khi chưa
biết gì về họ. Tôi còn quá trẻ, quá non nớt kinh nghiệm. Tôi đã quên mình tức
giận đến thế nào khi bị những người chưa hề biết mặt nói xấu. Họ nói tôi là kẻ
không ra gì, là người không xứng đáng có bạn bè và hạnh phúc. Tôi đã khóc. Lòng
tự trọng bị tổn thương ghê gớm, tôi từng nguyền rủa họ. Vậy mà... Tôi lặng
thinh, phút chốc thấy đất trời nhòe đi trong đôi mắt
Thành đưa tôi đi rất nhiều nơi, tìm hiểu rất
nhiều điều. Tôi biết mình phải tuân theo tập tục nơi đây, về chỗ ngồi uống
nước, chỗ ăn, rồi tham gia vào đêm trăng hát hò vui vẻ. Tíêng sáo trúc vừa réo
rắt vừa thanh cao, vút lên mãi, uốn lượn trên những đỉnh núi mờ sương. Nhưng, tôi
vẫn không vui trọn vẹn. Thành nhận ra điều đó. Anh hỏi tôi:
_Em có nghĩ mình nên chia sẻ không? Anh thấy
em có vẻ tâm trạng. Hai tuần sắp hết rồi đó
Thế là, tôi kể, chậm rãi và nghẹn ngào. Tôi kể
rằng mình đã bỏ nhà đi. Vì mẹ tôi. Từ ngày bố tôi đi theo tiếng gọi khác, bà
gần như luôn đau khổ, và trút hết lên tôi. Đứa trẻ ngây thơ ngày nào cũng nghe
mẹ mắng, rồi nghe mẹ khóc. Mẹ luôn dạy tôi không được tin người, không được thể
hiện cảm xúc, không được mơ mộng. VÀ như các bạ thấy đấy, tôi vi phạm tất cả
những điều trên. Nên tôi bị đánh là thường. Tôi tảh hồn theo những môn học xã
hội, say sưa văn hóa các nước, các vùng. Chúng thu hút, mời gọi tôi. chúng
quyến rũ và hấp dẫn đến nỗi mỗi khi đọc là tôi thấy mình bừng lên ngọn lửa của
đam mê. Mẹ tôi cũng bừng lửa, nhưng là lửa giận dữ. Đã bao lân tôi khóc hết
nước mắt vì sách vở bị đốt, bị ném đi, bao lần tôi tức giận sục sôi. Và điển
hình nhất, là khi những câu oán cha trách con của mẹ lên đỉnh điểm, thì cũng là
lúc tôi xách balô lên Sa Pa, trốn chạy và thư giãn. Thành nghe hết, và điềm
tĩnh:
_Em nên trở lại nhà đi. Thời gian qua ở Sa Pa,
em đã học được nhiều điều cần thiết cho cuộc sống rồi. Hãy trở về, vì rồi em sẽ
nhận ra, gia đình luôn bên cạnh em lâu dài nhất. Em nên trân trọng gia đình,
đặc biệt là khi có người bị tổn thương. Thay vì chọn là nạn nhân, em hãy an ủi
mẹ, thay đổi cách nghĩ của mẹ. Bắt đầu đi em, em còn trẻ, thông minh và sâu
sắc, em sẽ làm được. Và nếu một ngày, bế tắc và mỏi mệt, em có thể trở lại đây
_Sa PA hoang dại bình yên mà em tưởng tượng
sụp đổ lâu rồi anh- Tôi cười- Sa Pa em trải nghiệm thật triết lí. Y như anh
_ Sa Pa chỉ là nơi để dạo chơi và trải nghiệm
thôi, em hãy về nhà đi
_ Anh coi Sa Pa như
nhà rồi còn gì. Em cũng muốn có ngôi nhà như Sa Pa
_ Anh...Sa Pa là
nơi nhiều kỉ niệm. Mỗi mùa hè, về đây alf kỉ niệm ùa về. Anh đã dẫn đường cho
bao nhiêu người như em vậy, có điều người muốn gặp lại chẳng gặp được
_Đó có phải là
người đã cho anh hiểu Sa Pa?
_ Ừ. Và đẹp như
hoa ban vậy- Đôi mắt mơ màng của Thành làm tôi thấy xốn xang
_ Thảo nào anh bảo
anh say hoa ban- tôi thở dài, khoác balô lên- Chiều mai, em sẽ về Hà Nội
........................................................
Ba năm qua đi, tôi
đã đạt được ước mơ của mình, theo học ngành tôi yêu nhất: du lịch. Giao điểm
của hai con đường kinh tế và văn hóa. Tôi trở lại Sa Pa, mùa hè. Sắc trắng hoa
ban vẫn thế, dãy núi sừng sững vẫn thế. Ngồi trên đồi cỏ xanh mượt, tôi lại
thẩn thơ. Ngày đó về lại Hà Nội, tôi đã xin lỗi mẹ và bố, nhưng cũng xin mẹ để
tôi tự theo đuổi ước mơ. Tôi thành công. Và tôi hạnh phúc vì mình đã can đảm
quay trở lại. Trốn chạy không bao giờ là giải pháp. Tôi cười. Rạng rỡ. Như giọt
nắng...Nhưng tôi bây giờ đã chín chắn hơn, không hừng hực và thiêu đốt như
trước nữa. Sa Pa dạy tôi những bài thực tế đầu tiên, giữa bao la ngút ngàn của
núi rừng và bao la tận cùng những triết lí. Tôi không gặp lại Thành. Câu chuyện
kết thúc. Đơn giản vậy đấy. Lửng lơ. Như bức tranh tô dở. Bạn có thể tự tô
tiếp, theo bất kì cách nào. Tôi mộng mơ thật, nhưng tôi vẫn biết sự chân thật
rất đáng qúy. Vật nên, tôi để lửng vậy thôi, nhưng khu vườn treo lơ lửng giữa
đât trời. Bắt đầu bằng lơ lửng, và kết thúc bằng lửng lơ”
Đặng Hương Giang
Câu chuyện kì này đến đây là hết rồi. Các bạn đã rút ra
được rất nhiều ý nghĩa trọn vẹn từ câu chuyện lơ lửng này rồi chứ? Tạm biệt và
hẹn gặp lại các bạn trong các kì truyện ngắn tiếp theo